| (TuanVietNam) - Tìm đến với cuốn sách của Paulo, dù bạn là ai và ở lứa tuổi nào, bạn cũng sẽ ít nhiều nhìn thấy mình trong đó. | |||||||||||||
Trong khi không ít nhà văn ghép hai con người bất hạnh lại để tạo ra một tia sáng đồng cảm sẻ chia, thì Paulo Giordano lại xô hai con người đau khổ lại với nhau để làm cho bi kịch vô vọng và sự cô đơn tuyệt đối thêm phần ám ảnh. Họ là những con người cô độc, những người dù không cách xa nhau nhưng vẫn không thể đến được với nhau. Họ giống như một cặp số nguyên tố “ở gần nhau nhưng ở giữa luôn có những số chẵn ngăn cách không cho chúng sát lại bên nhau thực sự”.
Hai nhân vật chính Alice và Mattia là hai khối cô đơn hoàn hảo: luôn cô đơn và luôn ngăn người khác đến với mình. Cả hai đều mang những nỗi đau khôn nguôi của thời thơ ấu. Vì một tai nạn khi trượt tuyết mà Alice phải mang biệt hiệu “cô què” suốt thời gian đi học. Mattia trưởng thành cùng với nỗi day dứt vì đã để lại đứa em song sinh ngớ ngẩn ở công viên trong tuyết lạnh để đi dự tiệc. Khi sực nhớ ra và quay về thì cô em gái không còn ở đó nữa. Người ta không tìm thấy xác cô bé ở dòng sông cạnh công viên và cũng không bao giờ tìm thấy cô bé nữa. Lớn lên với mặc cảm về hình dáng không hoàn hảo, Alice trở thành cái bóng câm lặng và thù địch với mọi bữa ăn còn Mattia tự hành xác mình bằng những vết rạch chằng chịt trên cánh tay. Hai quả bóng cô độc đó lăn lại gần nhau với những rung động nhẹ nhàng của tuổi mới lớn, mối cảm thông kì lạ vì quá khứ ám ảnh nhưng tất cả đều không đủ mạnh để khiến một trong hai người phá được lớp vỏ bọc vững chắc bên ngoài bởi họ cảm nhận được nỗi cô đơn của mình trong nỗi cô đơn của người kia. Chính những tâm sự của hai nhân vật giúp ta dễ dàng nhận ra cái bóng đen của quá khứ có thể bao trùm và đè nặng lên cuộc đời con người trong hiện tại và cả tương lai. Những lỗi lầm trong quá khứ không bao giờ chịu ở yên chỗ của nó mà sẽ bám đuổi dai dẳng đến hết cuộc đời. Bất kì nhân vật nào trong cuốn tiểu thuyết cũng thu lại trong thế giới trống trải của riêng mình với khối u uẩn không thể giải tỏa. Cha Alice day dứt vì chính sự ép buộc của ông dẫn đến tai nạn cho Alice để rồi từ đó về sau, ông không còn một lần nào dám can thiệp vào cuộc đời Alice nữa. Cha mẹ Mattia đau đáu vì mất con, thậm chí sự hiện diện của đứa con hoàn hảo, thông minh cũng không thể bù đắp được sự thiếu vắng đứa con ngớ ngẩn, để rồi sự hiện diện của Mattia trong căn nhà chỉ khiến họ thêm ngạt thở. Cậu bạn Denis lặng lẽ với tình cảm dành cho Mattia trong niềm hổ thẹn về những ham muốn đồng giới. Thậm chí cả cô nàng đình đám Viola cũng cô đơn giữa một bè lũ tay sai đồng trang lứa nhưng chẳng có đứa nào là bạn thật sự. Nếu cô em song sinh Michela đơn độc với những suy nghĩ chỉ mình em mới biết bên trong những hành động khờ dại thì Mattia lại cô đơn ở đỉnh cao trí tuệ và sự sáng suốt. Tìm đến với cuốn sách của Paulo, dù bạn là ai và ở lứa tuổi nào, bạn cũng sẽ ít nhiều nhìn thấy mình trong đó. Cuốn sách đặt ra vấn đề về tác động to lớn mà những cú shock thời thơ ấu có thể in hằn lên cuộc đời của một con người. Ở đó có vấn đề tình bạn, tình yêu, tình dục ở tuổi vị thành niên, sự rạn nứt trong quan hệ cha mẹ và con cái hay một vấn đề lớn lao hơn về bản chất nỗi cô đơn của con người. Mặc dù cả Alice và Mattia đều cố gắng vượt ra khỏi nỗi cô đơn của mình để mong tìm thấy sự chia sẻ nhưng họ không thắng được những ràng buộc do chính họ cố sức tạo ra. Điều đó đẩy họ đến bi kịch vô vọng. Mattia đắm mình trong niềm say mê số học để lãng quên mọi thứ và quên chính cuộc sống của mình. Alice không thể sống yên ổn bên người chồng dù rất yêu cô nhưng dần dần cũng không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi.
Paulo đã tạo nên những trang văn tuyệt vời với sự kết hợp hài hòa giữa cái nhìn thấu suốt của một nhà khoa học và giọng văn đầy cảm xúc. Những trang văn viết về toán học có sức hấp dẫn riêng. Trong khi miêu tả Mattia nghiên cứu số học, tác giả cũng đã hoàn thành suất sắc công việc của mình, nghiên cứu và phân tích những tình cảm và cảm xúc của nhân vật. Không hề bị ảnh hưởng bởi ác cảm nặng nề hay khô khan khi nói về toán học, các trang viết của Paulo còn cho người đọc biết những điều rất thú vị mà nếu ai đã từng đọc Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm có thể tìm thấy nét tương đồng về giọng điệu Dù theo học ngành vật lý nhưng cuốn tiểu thuyết đầu tay của chàng trai “ngoại đạo” Paulo Giordano hoàn toàn xứng đáng nhận giải thưởng Premio Stregg danh giá của văn học Ý, giải thưởng vốn có truyền thống chỉ trao cho các nhà văn lớn có tên tuổi, và sau đó là giải thưởng Campiello. Cuốn sách đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng và liên tục đứng đầu trong bản xếp hạng sách bán chạy của Ý, Hà Lan và Tây Ban Nha. Nỗi cô đơn của các số nguyên tố rất có thể sẽ tiếp nối Lụa để trở thành sứ giả tiên phong mang nền văn học Ý hiện đại đến gần hơn với độc giả Việt Nam. Paolo Giordano: Không cô đơn giữa cặp số nguyên tố Gặp Paolo ở Hà Nội Nhà văn Paolo Giordano (Ảnh: Bùi Dũng) Sau khi được trao giải Premio Strega - giải thưởng văn học danh giá nhất của Italia có từ năm 1947, "Nỗi cô đơn của các số nguyên tố" đã được dịch ra 30 ngôn ngữ trước khi được dịch ra tiếng Việt. Tuy vậy, Việt Nam là nước đầu tiên nhà văn trẻ này đến để trả lời những câu hỏi của độc giả ngoại quốc về tác phẩm đầu tay đạt được thành công vang dội của mình. Anh chưa biết nhiều về nền văn học Việt Nam nhưng những hình dung về đất nước này đã đến với Paolo từ thời niên thiếu, khi anh thầm yêu cô bạn láng giềng có bố là người Đà Nẵng từ... tuổi lên 7. Trước khi nói về cuốn tiểu thuyết, kể về việc đã từng được sống trong không gian về Việt Nam ra sao, anh đã nói "xin chào" lơ lớ bằng tiếng Việt. Gặp Paolo Giordano, có thể không ít người sẽ liên tưởng đến một diễn viên điện ảnh hơn là một nhà khoa học hay nhà văn vì vẻ bề ngoài điển trai và phong cách có phần lãng tử của anh. Thực tế khi xuất hiện trước mọi người để nói về cuốn sách anh tỏ ra chẳng quan tâm gì lắm đến việc chăm chút cho vẻ bề ngoài của mình. Paolo muốn người khác nghĩ rằng anh là một người giản dị nhưng rạch ròi, dứt khoát như bao người trẻ khác thì đúng hơn. Thế mà chàng trai 27 đó sắp trở thành Tiến sĩ vật lý của Đại học Turin. Thế mà con người đó, ngoài giải Strega, cũng trong năm 2008 anh còn nhận giải Campiello cho tác phẩm đầu tay. Với sự thân thiện sẵn có, Paolo chẳng có khoảng cách gì với sinh của của các trường đại học mà anh tới nói chuyện trong những ngày ở Việt Nam (Đại học Phương Đông, Đại học Hà Nội, Đại học Thăng Long và Khoa Sáng tác - ĐH Văn hóa). Nhà văn đạt được thành công lớn thực sự ở tuổi 27 bộc lộ thẳng thắn rằng anh coi trọng sự khiêm tốn, giản đơn. Điều đó sẽ giúp anh tỉnh táo và bình tĩnh nhận biết được cảm xúc của mình. Con đường của một người viết văn còn rất dài, phải quên đi những gì đã xảy ra và anh thích nhìn vào hiện tại và tương lai để hướng tới hơn là quay lại kiểm nghiệm quá khứ. "Viết văn và hoạt động khoa học đều cùng nảy sinh từ sự ham mê tìm tòi. Văn học là công cụ hoàn hào để nghiên cứu tâm hồn. Có lẽ tôi bị ám ảnh bởi điều này, bởi lòng ham mê tìm tòi nghiên cứu", Paolo bộc bạch. Cân bằng giữa văn chương và khoa học Paolo vừa trẻ trung vừa điềm đạm Không như nhiều người viết văn trẻ "phơi mình" trên trang viết, thường dùng cái "tôi" ở ngôi thứ nhất để để chuyện và độc giả luôn có cảm giác nhà văn ấy đang kể hoặc chỉ biết kể câu chuyện của mình, Paolo làm cho độc giả không khỏi đắn đo, "khó nghĩ" xem những gì anh viết có bao nhiêu phần trăm là con người anh trong đó. Anh không đóng vai người dẫn chuyện xưng "tôi" mà ở "Nỗi cô đơn của các số nguyên tố" là hai câu chuyện kể song song, đan xen nhau của hai nhân vật chính Mattia và Alice - hai con người mãi cô đơn, từ khi còn niên thiếu đến lúc trưởng thành. Mattia có thành tích học tập xuất sắc như nhân vật nam chính Mattia mà anh viết, nhưng "nếu để Mattia học vật lý, nghiên cứu vật lý như tôi chứ không phải toán học thì độc giả sẽ nghĩ đó là tôi mất", Paolo hóm hỉnh. Trong tác phẩm, ngoài nước Ý, anh cũng không mô tả rõ ràng một địa dành nào khác, cho dù có sự dịch chuyển về địa lý của các nhân vật, điều đó cho thấy phần nào khoảng cách, không gian không có ý nghĩa nhiều với người trẻ, chỉ có nỗi cô đơn là rất gần. "Tôi sẽ chọn theo đuổi nghiệp văn chương thay vì nghiên cứu vật lý" Chính phong cách viết sắc lạnh, chặt chẽ về bố cục và kết cấu của Paolo Giordano, gần như đi ngược lại với hầu hết các nhà văn Italia khác thường chọn lối viết nồng nhiệt, ngồn ngộn câu chữ, có lẽ bắt nguồn từ chính ý thức của một người nghiên cứu khoa học. "Tôi tin chắc rằng một xuất thân đặc biệt đi rất xa khỏi văn chương đích thực - tức là chúng ta có nền tảng về khoa học, kinh tế hay bất cứ thứ gì khác - thì có thể mang tới một hướng đi khác để nói về hiện thực", Paolo tâm sự. Lần đầu tiên ở Ý, phần đông trong số 400 thành viên ban giam khảo của giải thưởng văn học Strega vốn luôn hướng đến các nhà văn thế hệ trước đã bỏ phiếu cho tiểu thuyết đầu tay của người ghi lại "nỗi cô đơn của các số nguyên tố" - một nhà khoa học trẻ, đúng hơn là một người vừa ham mê nghiên cứu những quy luật tự nhiên cùng những con số và vẫn không quên "chắt lọc" những vẻ đẹp của tâm hồn qua trang viết. Mang "trái tim nóng và cái đầu lạnh", thuyết phục người khác bằng chính sản phẩm cụ thể của mình như Paolo bảo sao không khiến người ta sẵn sàng nghĩ khác đi, làm khác đi về người trẻ; dám ghi nhận và đánh giá đánh giá dứt khoát về họ, bất kể đó là "gương mặt mới toanh" hay mới chỉ đến với công chúng bằng tác phẩm đầu tay. |
Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2009
Nguyên tố cô đơn
Nguyên tố cô đơn không hề muốn cô đơn.Từ lâu, nó đã vậy, sinh ra đã là nguyên tố cô đơn và được xác định rõ một ranh giới cho điều đó. Nguyên tố cô đơn khi gieo vào con người thì có thêm những màu sắc có thể gây chú ý cho những nguyên tố khác, nhưng đằng sau những cố gắng để tránh cái bọc cô đơn nó vẫn là nguyên tố cô đơn, không thể thay đổi. Có nhiều bạn đấy chứ, có nhiều lúc nó tưởng như mình có biết bao nguyên tố khác quây quanh muốn kết bạn và sẵn sàng gần gũi và chia sẻ....nhưng chỉ là những trải nghiệm và sau đó lại là những khoảng trống quá lớn cho nó. Nguyên tố cô đơn vì sẵn có những tố chất dể dần về sau sẽ hình thành những biểu hiện mà chắc chắn nó sẽ là rào cản với những nguyên tố khác và kết quả sau mỗi lần cố gắn để đi tìm cho nó một nguyên tố phù hợp lại thêm một lần tạo ra một màn ngăn cách mới đó là sự tự cao có chút ích kỷ, sự phê phán......., mà lần này nó càng lớn và gần như bão hòa. Thật khó để có bất kì phản ứng nào sau đó, và mãi bão hòa mãi là nguyên tố cô đơn.
Sau mỗi lần trải nghiệm như vậy mới thấy sự kiên trì của nó, mà các nguyên nguyên tố khác xem đó là sự cố chấp, lì lợm. Nhưng nó vẫn nghĩ, điều gì đó ít thay đổi thì càng bền và chắc ...giống như cái nguyên tố đã ngự trị ở nó vậy, cứ mãi thế mà không chịu bất kỳ phản ứng nào.
Sự nhìn nhận. Thật đáng quý biết bao với những thứ gì mang cái tên mà đúng với những gì mà nó thể hiện, thật đúng với nó, giống với nguyên tố cô đơn vậy. Nó mang đúng cái tên mà gần như đó là tính cách của nó, là phần sâu thẳm của nó mà mãi không bao giờ thay đổi. Cái đáng quý nhất từ bất kỳ nguyên tố nào cũng không thể đẹp hơn như thế, bởi vì tất cả đều là sự cố gắn để thay đổi, thay đổi để phù hợp với sự ràng buộc là phải thích ứng với từng điều kiện... Nhưng ở đó nguyên tố cô đơn vẫn không thay đổi mà vẫn tồn tại như một phần không thể thiếu trong vũ trụ này. Như vậy xét cho cùng sự kiên định của nguyên tố cô đơn là cao quý nhất, là chất lượng nhất, bền bỉ nhất.
(phancongthuc)
Xin giới thiệu tới bạn đọc tác phẩm: " Nỗi cô đơn của các nguyên tố", tên gốc của nó là "La solitudine dei numeri primi") tác giả : Paolo Giordano
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét